Dòng thông tin RSS

Welcome to my home !!

Posted on



My love , my life , my air….MY EVERYTHING ……



HanChul’s Love




Nhà của tôi bình thường như bao ngôi nhà trên mạng khác , có lẽ không sâu sắc , không nhiều câu từ của bản thân , không dài dòng .


Tôi yêu Heechul – người mà mà tôi đã yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên cách đây 4 năm . Người mà tôi chỉ cần nhìn thấy đã nhận ra được lí do sống của mình . Tôi không yêu Chulie như một thần tượng, cũng chưa từng gọi là anh , oppa hay những từ gì khác liên quan đến con trai . Từ cái nhìn đầu tiên ấy tôi chỉ gọi Chulie bằng duy nhất 1 từ ” Chị ” . Nếu có ai đó trách tôi tại sao tôi lạ biến đổi giới tín của Chulie như vậỵ , muốn tôi gọi là anh hay oppa như mọi người..Tôi sẽ trả  lời với họ là không *Chị* đối với tôi chỉ như một nick name tôi dành cho Chulie , cách mà một mình tôi thể hiện tình yêu với Chulie . Ngay từ cái nhìn đầu tiên tôi biết chắc chắn Chulie là XY 100% , tôi cũng chưa thấy ai mạnh mẽ , đầy khí chất nam nhi như Chulie dù mang vẻ ngoài có nhiều phần giống XX, tôi chưa bao giờ  coi Chulie là nữ dù cách gôi của tôi làm mọi người hiểu làm như vây . Với tôi Chulie đặc biệt vì Chulie là mình , có được một người chị như vậy là ước nguyện của tôi , tôi sẽ không yêu Chulie đến vậy nếu Chulie không phải XY m sẽ không yêu Chulie đến vậy nếu không phải vì Chulie có những giây phút điên khùng và người như thế . Một người *chị* nhưng 100% manly và cá tính XY


Photobucket

.

Tôi yêu Chulie vì Chulie là Chulie !!


Đối với bản thân tôi tình yêu nam nữ thật sự là một thứ gì đó rất vô vị , tôi coi khinh nó nếu nó xảy ra với chính mình , đau khổ và thất vọng nế như mình là người trải qua mối quan hệ đó . Những người khác họ yêu tôi thấy rất bình thường , không khao khát không vui cũng chẳng hề cô đơn ,buồn tủi . Có lẽ tôi sống không bao giờ cần đếm tình yêu nam nữ sẽ tốt hơn .



Trong xã hội , người người sinh ra ra ai cũng giống nhau , không ai trên đời này có thể nói tình yêu chỉ có thể xảy ra giữa 1 người con trai và một người con gái . Tình yêu đến , nó làm bạn nhớ nhung , sầu khổ , nó tồn tại vì bạn và người làm bạn rung động chứ chẳng phải vì giới tính , tiền bạc , đẳng cấp , hay trính độ . Đối với tôi , tôi thục sự rất tôn thờ tình cảm Boys love . Nó đẹp và thanh khiết có khi còn hơn bao nhiêu tình yêu nam nữ khác khi nó tình cảm là chân thật .

Tôi yêu Hanchul không phải vì tôi thấy họ thật tuyệt với , những người bạn còn hơn cả tình bạn , tình cảm của họ là thứ thiêng liêng nhất mà tôi từng thấy . Họ biết chân trọng , bảo vệ , yêu thương và chăm sóc lẫn nhau chứ không phải vì vụ lợi . Họ cười – những nụ cười vui vẻ và hạnh phúc bên nhau , những nụ cười làm trái tim tôi như được sưởi ấm . Dù họ có thế nào , dù họ có không được ở bên nhau nữa đôi với tôi họ vẫn chỉ là một , thuộc về nhau và không bao giờ xa cách
…..

Hanchul religion never die !!

Tôi lạc loài , tôi khác người , tôi nông cạn và ngu ngốc …ban có thể nghĩ vè tôi như vậy nhưng đừng bao giờ phán xét tình yêu của tôi . Tôi yêu bằng cả trái tim và lí trí , tôi yêu bằng tất cả tế bào trên cơ thể mình , nó có thể khác thường vs bạn nhưng lại là nguồn sống của bản thân tôi .


Tôi ghét người không chung thuỷ và hời hợt . Ngôi nhà này của tôi xin rộng mở cửa đón tất cả mọi người vào thăm .Nhưng sẽ càng vui mừng hơn nếu bạn là một người yêu Chulie và Hanchul thật sự !!


Thanks for reading !!


WELCOME TO MY HOME !! ~^.^~

Chibi Unclezi! (3)

Posted on

         PLEASE DON’T TAKE OUT!

image

image

image

image

image

image

image

image

image

image

CRE: unclezi’s weibo

Lảm nhảm…

Posted on

*Phủi bụi* Lâu lắm không về với nhà thân yêu! Đúng là ở trên đời không có gì thập toàn, thập mỹ…vì ước mơ đôi khi phải đánh mất tự do của bản thân…

CHÚC MỌI NGƯỜI LUÔN VUI VẺ VÀ THÀNH CÔNG!

image

Thành thật xin lỗi những người đã luôn ủng hộ và quan tâm đến WP của mình bấy lâu nay vì sự xao lãng, bỏ bê của mình. Mọi thứ trong wordpress của mình nếu ko ra kết quả thì sẽ ko bao h end giữa chừng mà chỉ dừng ở and…Rất muốn sớm đc quay về vs fic vs danmei, chưa thể hẹn ngày gặp lại nhưng dám chắc fic sẽ còn đăng, danmei còn edit nữa nha!

Tiền đồ vô lượng ( Hàn Triệt ver ): Chương 30

Posted on

Tiền đồ vô lượng

Sắc Như Không
 
 
 

Tên gốc : Tiền đồ vô lượng – 钱途无量

Tác giả bản gốc : Sắc Như Không (色如空)

Thể loại : Đam mỹ, cổ trang, cung đình, khổ tận cam lai, hài.

Tình trạng : Đã kết thúc .

Link gốc tiếng Trung : http://ss123456.blog126.fc2.com/blog-entry-1388.html

Link đọc QT Hán Việt : http://www.wattpad.com/366497-ti%E1%BB%81n-%C4%91%E1%BB%93-v%C3%B4-l%C6%B0%E1%BB%A3ng-s%E1%BA%AFc-nh%C6%B0-kh%C3%B4ng?p=1

WARN:

1.Bản convert hoàn toàn không có tính chất thương mại, cạnh tranh.


2.Bản convert này vẫn chưa nhận được sự cho phép của tác giả chính người Trung Quốc .


3. Vì là bản edit đã thay đổi tên nhân vật chính nên mong rằng không ai mang bản edit này post ở bất kì trang web nào khác.


4. Nếu fan thuần túy nào của đam mỹ đọc được bản edit này thì cho mình xin dập đầu tạ lỗi trước nhé!

 

 

           Chương 30

 

Đứa bé trọng bụng Thục phi đã không còn!

 

            Theo như lời của Ngự nói là do bị kinh hoảng cùng tác động từ bên ngoài, mà Thục phi lại nói là trong nước cảm thấy có người đá mình một cái, như vậy thì chẳng khác nào không giải thích đã rõ ràng, tất cả mọi người khi đó cùng chứng kiến trong nước chỉ có Thục phi cùng Kim Hi Triệt. Cho nên nếu dựa theo lý do thoái thác của Thục phi thì hung thủ chắc chắn là Kim Hi Triệt.

 

            Hàn Canh vì việc này phiền lòng vô cùng, bởi lẽ Ngự y còn nói cái thai bị sẩy lần này là thai con trai, vì thế mà các triều thần trong lúc lâm triều đã cùng dâng tấu đòi phế phi. Nói là Thần phi lòng dạ xấu xa, bóp chết Long tử, nên phế truất.

 

            Trong số đám người đó, có một nửa là chân thành một nửa là dối trá, Hàn Canh sao lại không biết chuyện đó. Hậu cung có một “Nam phi” quá mức xinh đẹp tự nhiên sẽ trở thành kẻ địch của con gái nhà các quan lại đang trong cung, vì tương lai tuyển tú cũng tốt (tuyển chọn cung nữ vào cung), cũng là vì ngai vàng Hoàng hậu tương lai, người đàn ông này đều là chướng ngại vật với bọn họ.

 

            Chính là tình riêng trong lòng Hàn Canh lại không ngừng quấy phá, hắn không hề muốn buông tha cho Hi Triệt, cho dù đứa bé kia thực sự là do Hi Triệt đã sẩy, Hàn Canh vẫn muốn giữ cậu ta ở lại bên mình…Nguyên nhân cố chấp như vậy đến ngay chính hắn cũng không biết là vì cái gì.

 

            Thật sự là khiến người ta buồn rầu!

 

            Năm ngày trôi qua, tình hình của Thục phi đã trở nên ổn định hơn, nhưng nàng ta lại khăng khăng nói Kim Hi Triệt là người hại nàng ta sẩy thai, mấy lần Hàn Canh tới thăm nàng ta đều khóc nức nở, trong miệng còn không ngừng muốn Hàn Canh xử tội thủ phạm. Hàn Canh dù không đành vẫn phải miễn cưỡng đáp ứng, nhưng trong lòng hắn lại mâu thuẫn vô cùng.

 

            Vừa không tin rằng Kim Hi Triệt sẽ làm thế, vừa nghĩ đến việc nếu thật sự do Kim Hi Triệt thì hắn nên xử lí thế nào.

 

            Những áp lực từ xung quanh dồn đến khiến Hàn Canh thấy nặng nề vô cùng, nhưng lại có một điều ngoài ý muốn đó chính là phản ứng của Triệu Thừa tướng.

 

            Con gái yêu bị thương nặng như thế vốn tưởng rằng phản ứng của ông ta là sẽ hướng Hoàng Thượng xin phế phi nhưng chính là ông ta không có làm vậy. Trên mặt ông ta và Hàn Canh đều giống nhau tràn ngập vẻ mâu thuẫn và cùng nghi hoặc, nhưng nguyên nhân lại không ai rõ.

 

            Việc gì cuối cùng cũng phải đi đến kết quả, hơn nữa là càng nhanh càng tốt, Hàn Canh suy nghĩ thật lâu, để vùa có thể ngăn chặn được miệng của mọi người vừa để Kim Hi Triệt không rời xa chính mình xem ra chỉ có duy nhất một cách.

 

            Thế là, ngày hôm sau Hàn Canh lấy thân phận Hoàng đế đi tới Lân Chỉ cung. Hắn mang theo một thái giám chuyên ghi chép việc hậu cung, ý định tới kết thúc việc này.

 

            Bọn họ đi vào Lân Chỉ cung, nhìn cung điện có vẻ tiêu điều này, Hàn Canh bất đắc dĩ thở dài. Vào cung, cảnh vật vẫn thanh tĩnh như trước, hai người hầu hình như vẫn ở bên trong điện hầu hạ, không thấy air a nghênh đón Thánh giá.

 

            Bởi lẽ lần này là tới với thân phận đặc thù nên Hàn Canh không có tiến vào tẩm cung gặp Kim Hi Triệt, mà ở lại tiền điện rồi phái ngươi đi tuyên gọi. Không lâu sau Kim Hi Triệt liền cùng hai người hầu đi từ phía sau đến trước mặt Hàn Canh.

 

             “Hi Triệt tham kiến Hoàng Thượng.” Không đợi đứng vững, Kim Hi Triệt liền qùy xuống hành lễ, rồi không hề đưng dậy.

 

            Kiều Dương cùng Tiểu An tử thấy vậy mà hốt hoảng, chỉ sợ Chủ nhân như vậy là do đã không đứng dậy nổi, họ đang muốn hướng Hoàng Thượng nói gì thì bị giọng nói của Hàn Canh ngắt ngang.

 

             “Hi…” Vừa muốn đưa tay đi nâng Kim Hi Triệt nhưng thấy đến tên nô tài bên cạnh thì Hàn Canh dù bối rối vẫn không đi đỡ người kia dậy. “Thần phi to gan, ngươi có biết tội của mình không?”

 

             “Tội…?” Kim Hi Triệt buông thong hai tay, giọng hơi khàn khàn hỏi lại.

 

             “Đứa bé của Thục phi, Hoàng nhi của Trẫm…Không phải do ngươi đá sẩy sao?”

 

            Đối với việc này Hàn Canh vẫn là bán tín bán nghi, hắn rất rõ rằng Kim Hi Triệt không phải loại người tiểu nhân như thế, nhưng là Thục phi lại một mực khẳng định, đến ngay Ngự y kia cũng nói là do ảnh hưởng từ bên ngoài. Suy nghĩ từ điểm đó lại thấy không thông cho nên hôm nay hắn tự mình đến tìm Kim Hi Triệt đòi một đáp án!

 

             “Bị ta đá sẩy?” Kim Hi Triệt không thừa nhận cũng không phủ nhận, mà chỉ cúi thấp đầu lặp lại.

 

            Nhìn Chủ nhân như vậy, Kiều Dương thật sự không đành lòng, vậy là nàng vội vàng quỳ xuống nói: “Hoàng Thượng, không phải, không phải là lỗi của Chủ nhân, là do ta đẩy nương nương xuống nước, hết thảy đều là lỗi của nô tỳ.”

 

             “Cái gì?” Lời của nàng khiến Hàn Canh sửng sốt.

 

            Đang khi hắn muốn hỏi lại thì Kim Hi Triệt bỗng nhiên mở miệng.

 

            “Hoàng Thượng, tội không ở nàng, là lỗi của ta.”

 

          “Ngươi thừa nhận ?”

 

          “Không phải, Chủ nhân, không phải!”

 

            Kiều Dương thường ngày vô cùng kiên cường, nhưng hôm nay lại có thái độ khác thường bật khóc ra tiếng, nàng vừa đỡ lấy người Chủ nhân mình vừa không ngừng nức nở hướng Hoàng Thượng nhận tội.

 

            Nhưng Kim Hi Triệt lại không cho nàng cơ hội, ngược lại hỏi Hàn Canh: “Hoàng Thượng, nếu ta thừa nhận thì thế nào? Không thừa nhận thì sao?”

 

             “Nếu thừa nhận thì sẽ mắc tội chết, nhưng Trẫm niệm đến tình cảm cùng ngươi nên sẽ quyết định đem ngươi trục xuất đưa đến Lãnh cung, vĩnh viên không được ra khỏi cung.” Hàn Canh ích kỷ, hẳn cảm thấy chỉ cần là ở Hoàng cung thì hắn liền có thể gặp được Kim Hi Triệt, “Nhưng nếu không thừa nhận, vậy Trẫm sẽ tra rõ việc này. Nếu ngươi thật sự vô tội, Trẫm sẽ không để ngươi bị vu oan!”

 

             “Tra rõ…” Kim Hi Triệt thấp giọng nói.

 

            Thân thể suy yếu của cậu ta đã sớm không chống đỡ được, may mắn có Tiểu An tử nâng dậy nên mới không để Hàn Canh phát hiện.

 

             “Trẫm sẽ không oan uổng người tốt cho nên ngươi không cần quá lo lắng.”

 

            Giọng điệu của Hàn Canh cực kì hiên ngang lẫm liệt, nhưng người thông minh thì đều hẳn là nghe ra được hàm nghĩa của những lời này: cho dù là lừa gạt cũng tốt, chỉ cần không thừa nhận là mình làm thì sẽ bình an vô sự.

 

            Lời mệnh lệnh này đã bao hàm tâm tư của Hàn Canh, nói hắn là vô tình cũng được, không chịu trách nhiệm cũng chẳng sao, vì Kim Hi Triệt thì cái gì hắn đều có thể chịu.

 

            Nghe xong lời này trong lòng Kiều Dương lại sinh ra một tia hy vọng, nhưng câu trả lời quyết đoán của Kim Hi Triệt lại nằm ngoài dự đoán của mọi người: “Đúng vậy, ta đá nàng nên đứa bé mới bị mất.”

 

             “Cái gì?!”

 

            Những lời này đều bị thái giám phụ trách ghi chép ghi hết lại, không sót một từ.

 

             “Kim Hi Triệt!” Vừa nghe xong, Hàn Canh hổn hển gọi thẳng tên của cậu ta.

 

            Tại sao cậu ta lại có thể trả lời như vậy? Sao không phủ nhận? Cậu ta ghét ở lại bên hắn đến mức đó sao?

 

             “Chủ, chủ nhân!” Ngay cả Tiểu An tử cũng không nhịn được mà kéo lấy vạt áo Kim Hi Triệt nhắc nhở.

 

            Chẳng lẽ Chủ nhân bị hồ đồ sao?!

 

            Nhưng Kim Hi Triệt vẫn không hề có biểu hiện gì là muốn đổi ý, cậu ta vẫm như trước: “Đúng là ta làm, tất cả chính là như vậy, cho nên Hoàng Thượng không cần tra rõ…”

 

             “Ngươi tại sao lại phải làm như thế?!”

 

            Nếu không phải là vì có người khác ở đây thì chỉ sợ Hàn Canh đã vọt tới trước mặt Kim Hi Triệt, nắm chặt lấy cậu ta chất vấn.

 

             “Lý do…Chẳng phải là Hoàng Thượng đã biết rồi sao?” Kim Hi Triệt hờ hững nói nhưng từ đầu tới giờ Hàn Canh vẫn không thể thấy rõ vẻ mặt của cậu ta. “Hoàng Thượng biết không, một đêm kia đối với ta khuất nhục đến nhường nào?”

            “… !”

 

            Là trả thù, trả thù lại đêm hôm đó!

 

            Hàn Canh ngạc nhiên nhìn người quỳ trước mặt, không thấy được ánh mắt của cậu ta mà lại như cảm giác được một cái nhìn đầy châm biếm từ đối phương.

 

             “Hoàng Thượng thích có con, ta đây cướp đi nó, a…Thật là một sự trả thù hoàn mỹ.”

 

             “Kim Hi Triệt, ngươi…!”

 

            Ngươi cũng biết là Trẫm không phải thích có con, mà là có con thì mới có thể tiếp tục ở lại bên cạnh ngươi a!

 

            Hàn Canh không nói thêm gì nữa, chuyện tới giờ cũng không có gì tất yếu phải giải thích…

 

            Ngươi đã vô tình thì đừng trách Trẫm bất nghĩa!

 

             “Thần phi đã thẳng thắn thú nhận hành vi của mình, người tới, đem Kim Hi Triệt biếm Lãnh cung, vĩnh viễn không được ra ngoài!”

 

             “Tuân chỉ!”

 

Tiền đồ vô lượng ( Hàn Triệt ver ): Chương 29

Posted on

Tiền đồ vô lượng

Sắc Như Không
 
 
 

Tên gốc : Tiền đồ vô lượng – 钱途无量

Tác giả bản gốc : Sắc Như Không (色如空)

Thể loại : Đam mỹ, cổ trang, cung đình, khổ tận cam lai, hài.

Tình trạng : Đã kết thúc .

Link gốc tiếng Trung : http://ss123456.blog126.fc2.com/blog-entry-1388.html

Link đọc QT Hán Việt : http://www.wattpad.com/366497-ti%E1%BB%81n-%C4%91%E1%BB%93-v%C3%B4-l%C6%B0%E1%BB%A3ng-s%E1%BA%AFc-nh%C6%B0-kh%C3%B4ng?p=1

WARN:

1.Bản convert hoàn toàn không có tính chất thương mại, cạnh tranh.


2.Bản convert này vẫn chưa nhận được sự cho phép của tác giả chính người Trung Quốc .


3. Vì là bản edit đã thay đổi tên nhân vật chính nên mong rằng không ai mang bản edit này post ở bất kì trang web nào khác.


4. Nếu fan thuần túy nào của đam mỹ đọc được bản edit này thì cho mình xin dập đầu tạ lỗi trước nhé!

 

 

           Chương 29

 

Đám bảo mẫu phụng mệnh lôi Tiểu An tử cùng Kiều Dương ra ngoài, cảm thấy bị uy hiếp Kiều Dương liền âm thầm bảo Tiểu An tử là ngay khi có thời cơ thì phải lập tức chuồn ra đi tìm Hoàng Thượng, Thục phi nương nương tới lần này chắc chắn không phải có ý tốt gì.

 

            Tiểu An tử hiểu được gật đầu, đang định tìm cơ hội đào tẩu thì lại xuất hiện chuyện ngoài ý muốn, mấy người…bảo mẫu kia vừa ra khỏi cửa cung liền buông ra hai người họ rồi ngược lại vội vàng hướng chạy về chỗ Ngự thư phòng của Hoàng Thượng.

 

            Hành vi kì quái của bọn họ càng khiến Kiều Dương thấy bất an hơn, nàng cảm giác hình như có gì mờ ám trong chuyện này nên liền cùng Tiểu An tử chia làm hai đường; Tiểu An tử đi theo mấy người bảo mẫu kia tới gặp Hoàng Thượng, còn nàng thì cấp bách chạy trở về Lân Chỉ cung.

 

            Chạy theo mấy người bảo mẫu kia xong, nhưng không nghĩ tới còn chưa vào tới cửa Ngự thư phòng, Tiểu An tử đã thấy bọn họ đồng loạt thay đổi sắc mặt lạnh lùng, rồi bỗng nhiên gào khóc to lên.

 

             “Hoàng Thượng, Hoàng Thượng, không tốt, không tốt rồi, xin Ngài nhanh đi ngăn cản Thục phi nương nương a!” Trong số mấy người đàn bà kia có một người là bảo mẫu bên cạnh Thục phi, bà ta hô to lên với giọng thảm thiết.

 

            Biến đổi đột ngột của đám đàn bà kia khiến Tiểu An tử nhất thời sợ ngây người, rốt cuộc là bọn họ vừa diễn vừa xướng cái gì vậy?!

 

            Không lâu xong, Hàn Canh bị kinh động liền mang theo Tào công công đi ra. Thấy đám bảo mẫu của Thục phi đang cùng quỳ dưới đất, Tào công công mặt mày nhăn nhó, dường như là đã cảm nhận được gì đó nên vội quát.

 

             “To gan, kinh động Thánh giá, muốn bị tội gì?!”

 

             “Hoàng Thượng minh giám, là Thục phi nương nương, xin Hoàng Thượng mau đi ngăn Thục phi nương nương lại a!” Một bảo mẫu nói.

 

            Hàn Canh nghe thế nhíu mày hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

 

            Việc của Kim Hi Triệt vốn đã khiến hắn phiền lòng lắm rồi, hiện giờ lại là Thục phi, hắn nghe xong càng thêm bực mình.

 

            Bảo mẫu kia vội nói: “Thục phi nương nương đang mang Long thai tới làm bạn cùng Hiền phi thì lại nói là muốn đi gặp Thần phi nương nương. Nàng nói muốn cảm ơn món quà nhỏ mà Thần phi nương nương đã tặng cho đứa bé.”

 

             “Đi thì đi thôi, như thế có gì mà ngạc nhiên?!” Hàn Canh khó hiểu.

 

            Nói tới đây, bảo mẫu kia càng khóc thê thảm hơn, “Hoàng Thượng, chỗ của Thần phi nương nương có điềm xấu a! Hiền phi bị sẩy thai ở đó, nô tỳ không thể để cho Thục phi nương nương cũng…”

 

             “Vớ vẩn!” Nghe thấy lời này, Hàn Canh giận tím mặt, “Ngươi nói vậy là có ý gì? Ý ngươi ám chỉ là Hi Triệt cố ý làm cái thai lần trước bị mất sao?”

 

             “Nô, nô tỳ không có ý đó, chỉ, chỉ là trong cung mọi người đều nói…”

 

             “Nói gì? Là tên nô tài nào dám coi thường nói thế?!” Không kiềm chế được cơn tức, Hàn Canh chỉ thẳng vào đám bảo mẫu kia mắng, “Ngươi đi tìm cho Trẫm, Trẫm muốn cắt lưỡi kẻ đó!”

 

             “Dạ, vâng…” Lời nói lần này của Hàn Canh lập tức khiến bảo mẫu nọ nói không ra tiếng.

 

            Thấy tình hình như vậy, Tiểu An tử thầm trầm trồ hoan hô trong lòng, không nghĩ thêm gì nhiều, tức khắc hắn liền chạy tới quỳ xuống đất nhân tiện nói: “Hoàng Thượng, Ngài không tới xem Thục phi nương nương thì cũng xin Ngài đến xem Chủ nhân nhà chúng nô tài đi!”

 

            Hắn mới là người phải lo lắng Chủ nhân của mình có bị người đàn bà hại chết hay không!

 

             “Tiểu An tử?” Nhìn tới Tiểu An tử xuất hiện, Tào công công cũng có chút giật mình.

 

            Đồng dạng như Tào công công, Hàn Canh vừa nghe tới Tiểu An tử nhắc đến Chủ nhân thì lập tức trở nên thân thiết hỏi: “Chủ nhân của người có chuyện gì sao?”

 

            Đang muốn nói cho Hoàng Thượng nghe, nhưng vừa nghĩ tới khuôn mặt cùng dáng vẻ vô cùng tiều tụy của Chủ nhân mình thì Tiểu An tử lại không tìm ra nổi từ nào để hình dung.

 

            Thế là hắn chua sót lắc đầu, “Hoàng Thượng, nô tài nói không lên nời, tốt hơn là Ngài nên tự mình đi xem đi!”

 

             “Vô liêm sỉ!” Hàn Canh ảo não xua tay, lập tức lệnh, “Khởi giá, Trẫm muốn đi Lân Chỉ cung!”

 

            Nghe tới đó, Tiểu An tử cùng Tào công công đều vô cùng vui sướng theo đi, nhưng lại không có ai phát hiện ra rằng…người bảo mẫu khi nãy đang nở một nụ cười.

 

            Bởi vì việc có liên quan đến Kim Hi Triệt nên Hàn Canh không hề chần chừ, hắn nhanh chóng khởi giá tới Lân Chỉ cung, nhưng vì không ngồi kiệu, đi bộ dù nhanh cũng phải mất một khoảng thời gian ngắn. Khi hắn cùng một đám người hầu đến nơi thì hình như trời đã gần tối muộn, còn chưa bước vào cửa cung, chỉ nghe bên trong truyền đến một tiếng kêu thảm thiết của phụ nữ!

 

            “Oa a! ! !”

 

            “… !” Mọi người hốt hoảng.

 

            Hàn Canh còn chưa kịp có phản ứng thì bảo mẫu phía sau hắn liền kêu lên: “Đúng là tiếng nương nương, Thục phi nương nương!”

 

            Sau đó bà ta liền không hề ngại Hoàng Thượng ở đây mà mang theo vài người lập tức vọt vào trong, sự việc bất thình lình xảy ra, đến Hàn Canh cũng trở tay không kịp, chỉ có thể theo mấy bảo mẫu kia vào.

 

            Xuyên qua tiền viện chạy tới hậu viện, một cảnh tượng khiến người ta sợ hãi ngay tức khắc đập vào mắt những người có mặt ở đó, nhất thời Hàn Canh cũng khó có thể tin được hết thảy những gì xảy ra trước mặt.

 

            Hiền phi cùng Kiều Dương cùng đứng ở bên bờ hồ nước giữa sân đều đang kinh ngạc không thể nhúc nhích, còn bên trong hồ nước rõ ràng có thể thấy bóng dáng của một nam một nữ đang quay đảo cùng một chỗ khiến nước hồ văng tung tóe. Kim Hi Triệt bình tĩnh tóm lấy Thục phi muốn kéo nàng lên bờ, mà Thục phi lại không biết bơi nên vẫn liều mạng vùng vẫy trên mặt nước, trong miệng nàng ta còn không ngừng kêu to cái gì là người tới, rồi cứu mạng a.

 

            “Nhanh lên đi cứu người!” Hàn Canh lập tức mệnh lệnh nói.

 

            Nhìn thấy người cứu viện sắp xuống nước, Kim Hi Triệt thoáng thả lỏng một chút, vốn tưởng rằng như vậy liền được rồi nhưng ai ngờ lúc đó Thục phi ở bên cạnh cậu ta liền dùng sức túm chặt lấy Kim Hi Triệt để hai người đồng thời chìm xuống nước.

 

            Cũng không biết ở dưới nước đã xảy ra chuyện gì, ngay tại khi mọi người đều đang lo lắng hết sức thì bỗng nhiên một bảo mẫu đứng bên bờ hô to lên. Mọi người cũng vì thế mà cùng tập trung nhìn lại, trong làn nước vốn trong vắt giờ lại hỗn loạn vài đường tơ máu, một màu đỏ khác thường từ dưới đáy nước dần dần lan rộng ra khiến người ta rùng mình.

 

            “Nương nương, nương nương!”

 

            Cùng lúc mọi người đang hốt hoảng nhất thì Kim Hi Triệt lại nổi lên mặt nước trong tay còn mang theo Thục phi đang hấp hối, cả hai bọn họ đều mặt mày tái nhợt không một chút máu. Mà trên làn váy của Thục phi cùng trên quần dài của Kim Hi Triệt còn có thể thấy được nhiều vết máu đỏ tươi.

 

             “Nguy rồi…” Hàn Canh thầm kêu một tiếng xong lập tức đối với Tào công công nói: “Mau tuyên Ngự y!”

 

            Tào công công phụng mệnh rời đi, Hàn Canh nhìn Kim Hi Triệt cùng Thục phi từ trong nước đi ra, Kim Hi Triệt vừa lên bờ liền buông ra Thục phi rồi há miệng thở dốc. Dáng vẻ chật vật cùng khuôn mặt tiều tụy của cậu ta khiến Hàn Canh đau lòng vô cùng, nhưng hắn lại không thể tới bên cạnh, bởi vì — Thục phi!

 

             “Thục phi không sao chứ?” Hàn Canh khẽ cắn môi, cúi người xuống đem nàng ta ôm vào lòng.

 

            Thục phi nằm trong lòng hắn, thân thể run nhè nhẹ, nàng ta đưa một tay vuốt lên bụng mình, tay kia nắm chặt lấy vạt áo của Hàn Canh, bộ dạng rất đáng thương.

 

             “Hoàng, Hoàng Thượng, đứa, đứa bé…”

 

             “Sẽ không có việc gì đâu…” Nhìn máu đang không ngừng trào ra, Hàn Canh nhíu mày, “Ngươi không cần lo lắng.”

 

            Bảo mẫu bên người nàng ta thấy vậy đau lòng, vì thay chủ nhân hết giận liền không để ý lớn nhỏ chạy tới cạnh Kim Hi Triệt rống lớn kêu to, Hàn Canh không phải không thấy hành vi càn rỡ của bọn họ. Nhưng vừa nghĩ rằng bọn họ là vì chủ mà sốt ruột thì cũng không lên tiếng ngăn cản nữa, dù sao Kim Hi Triệt là một người đàn ông cũng sẽ không bị đám phụ nữ già kia làm gì được.

 

            Thục phi giật giật môi lại không lên tiếng, nàng ta đưa mắt hướng tới chỗ Kim Hi Triệt, rồi mới run rẩy vươn tay chỉ vào cậu ta nói: “Ngươi, ngươi…” Lời còn chưa nói hết liền ngất lịm đi.

 

             “Thục phi, Thục phi!” Thấy không ổn, Hàn Canh vội bế Thục phi chạy vào nội điện.

 

            Cũng không đi hỏi Kim Hi Triệt rốt cuộc chuyện là như thế nào, hiện giờ bảo trụ Thục phi mới là quan trọng nhất. Dưới tình huống bất đắc dĩ, Hàn Canh ôm Thục phi chạy vượt qua chỗ Kim Hi Triệt, một kẻ nòng lòng như lửa đốt, lo lắng không thôi; mà một người lại thất hồn lạc phách, vô cùng bất đắc dĩ.

 

            Sự tình đến nước này không phải là đã sớm tính đến rồi sao?

 

            Không hề ôm bất cứ hy vọng nào, Kim Hi Triệt thở dài một hơi. Có điều như thế cũng tốt, ít nhất…Bọn họ thực sự đã không hề còn liên quan!

 

            Hai người kia lần lượt đi qua, Kim Hi Triệt tuyệt vọng nhắm hai mắt lại. Nhưng là lần này người trong cuộc lại không ai nghĩ đến, đây là lần cuối cùng Kim Hi Triệt nhìn rõ dáng vẻ của Hàn Canh!

 

Tiền đồ vô lượng ( Hàn Triệt ver ): Chương 28

Posted on

Tiền đồ vô lượng

Sắc Như Không
 
 
 

Tên gốc : Tiền đồ vô lượng – 钱途无量

Tác giả bản gốc : Sắc Như Không (色如空)

Thể loại : Đam mỹ, cổ trang, cung đình, khổ tận cam lai, hài.

Tình trạng : Đã kết thúc .

Link gốc tiếng Trung : http://ss123456.blog126.fc2.com/blog-entry-1388.html

Link đọc QT Hán Việt : http://www.wattpad.com/366497-ti%E1%BB%81n-%C4%91%E1%BB%93-v%C3%B4-l%C6%B0%E1%BB%A3ng-s%E1%BA%AFc-nh%C6%B0-kh%C3%B4ng?p=1

WARN:

1.Bản convert hoàn toàn không có tính chất thương mại, cạnh tranh.


2.Bản convert này vẫn chưa nhận được sự cho phép của tác giả chính người Trung Quốc .


3. Vì là bản edit đã thay đổi tên nhân vật chính nên mong rằng không ai mang bản edit này post ở bất kì trang web nào khác.


4. Nếu fan thuần túy nào của đam mỹ đọc được bản edit này thì cho mình xin dập đầu tạ lỗi trước nhé!

 

 

            Chương 28

 

            Sau khi Hàn Canh rời đi, Kim Hi Triệt đột nhiên nhẹ nhàng thở ra. Kỳ thực cậu đã rất lo rằng Hàn Canh sẽ lấy thân phận Hoàng đế mệnh lệnh cậu nghe lời. Nếu vậy, cậu không thể không theo.

 

            Nằm ở trên giường, nửa người dưới đau đớn khiến Kim Hi Triệt không muốn cử động, cho nên cậu vẫn chỉ duy trì một tư thế nằm không thay đổi.

 

            Chuyện đêm qua làm cậu trở tay không kịp, hết thảy nhanh đến khó tin, khiến Kim Hi Triệt sợ hãi. Cậu cũng không phải anh hùng hào kiệt gì đứng trước núi băng mặt không đổi sắc, cậu chỉ là con trai của một người thương nhân bình thường mà thôi. Có thể ẩn nhẫn, có thể bình tĩnh được cũng là do tính cách dồn nén mà thành, nhưng như vậy không có nghĩa là cậu không thấy sợ hãi.

 

            Lần đầu tiên hầu hạ Hoàng Thượng bị cho dùng thuốc so với trong tưởng tượng của cậu hoàn toàn bất đồng. Nếu khi trước hầu ngủ chỉ là một khái niệm mơ hồ với Kim Hi Triệt thì hiện tại cậu đã hoàn toàn hiểu được tất cả.

 

            Trước kia, cậu đã từng cho là hai người đàn ông ở cùng một chỗ sẽ chẳng có việc gì, đàn ông không như đàn bà, sẽ không mất đi trinh tiết, cũng không mang thai. Cho dù hai người có xảy ra quan hệ thì sau khi mọi thứ chấm dứt, cuộc sống hẳn là sẽ bình thường trở lại. Nhưng cậu đã sai lầm rồi, quan hệ thể xác là một quan hệ vô cùng kỳ diệu, khi thân thể kết hợp sẽ mang đến một liên kết vô hình, đem hai người trói buộc cùng một chỗ, đó sẽ là mối ràng buộc không thể nào đào thoát, bởi lẽ thân thể của họ đã từng cùng hòa làm một!

 

            Thật đáng buồn, cũng thực đáng tiếc, chuyện tới nước này cậu mới nhìn rõ hết thảy, mà tình huống đã vượt quá sức dự đoán của cậu.

 

            Về sau, cậu nên làm thế nào cho phải đây?

 

            Suy nghĩ như vậy cũng mất cả một ngày, đảo mắt sắc trời đã tới lúc chạng vạng, nhưng Hàn Canh không giữ đúng hẹn quay lại. Tiểu An tử cùng Kiều Dương trở về hiểu được mọi việc, chỉ im lặng đi đun nước ấm để Kim Hi Triệt tắm rửa, thay quần áo.

 

            Không thấy Hàn Canh, trong lòng Kim Hi Triệt có chút mất mác, nhưng cậu cũng không nói gì, chỉ mệt mỏi ngồi trong bồn tắm hỏi ra: “Tối nay Hoàng Thượng đi đâu?”

 

            Tiểu An tử đang ở cạnh hầu hạ, nghe cậu ta hỏi thế cũng thấy hơi kinh hoàng, hắn nhẹ giọng trả lời: “Dạ thưa Chủ nhân, Hoàng Thượng…Cả ngày nay vẫn đều ở Vĩnh Chuyện cung.”

 

             “Vậy sao…” Đúng rồi, phải làm cha thôi!

 

            Một cảm giác ủ rũ khôn kể bao trùm lấy tâm trí, hơi thấy khó chịu Kim Hi Triệt lên giường nằm nghỉ ngơi. Đợi Tiểu An tử cùng Kiều Dương đều lui ra, cậu mới đem cả người mình cuộn tròn lại trong chăn bông, vừa nhớ tới việc đêm qua, cả thân thể liền không kiềm chế được mà phát run.

 

            Không ai trấn an, chẳng có lấy một người an ủi, nỗi cô đơn cùng bóng tối đang vây lấy cơ thể cậu, dù đã quen một mình gánh vác mọi thứ nhưng giờ phút này Kim Hi Triệt lại thấy lẻ loi vô cùng.

 

            Cậu không hề kiên cường, dẻo dai như mọi người từng nghĩ, nếu có thể, cậu cũng hy vọng sẽ có một ai đó bên cạnh những lúc cậu cảm thấy bất lực với chính mình. Có điều, hy vọng đó chưa bao giờ thành hiện thực, qua bao nhiêu sinh nhật vẫn đều là như thế…

 

 

 

 

            Hàn Canh ở Vĩnh Chuyện cung, trên danh nghĩa là tới làm bạn Thục phi cùng con mình, nhưng chỉ có chính hắn mới rõ, trái tim hắn đã sớm không có đường lui, chiếm giữ trong lòng hắn chỉ có hình bóng của một mình Kim Hi Triệt mà thôi.

 

            Khuôn mặt, thân thể, giọng nói cùng với tiếng khóc hô của người ấy…Từng hình ảnh đêm qua vẫn bồi hồi thật lâu trong tâm trí hắn không chịu tan đi, thời điểm đó, Kim Hi Triệt cực kì quyến rũ đến say lòng người, cả đám mỹ nhân Hậu cung này cũng không bằng một cái liếc mắt ngoái đầu nhìn lại của cậu ấy, đúng thật là “Ngoái đầu nhìn lại cười trăm mị sinh, lục cung phấn đại vô nhan sắc.” (nghĩa tương đương câu đằng trước). Đến ngay cả hiện tại, dù Thục phi vốn trước đây luôn được xem là thiên kiều bá mị ở trước mặt, Hàn Canh vẫn chẳng hề có một chút cảm giác.

 

            Thục phi cũng không ngu xuẩn, theo sáng hôm nay, lúc Hoàng Thượng vội vội vàng vàng đi vào tẩm cung của nàng hỏi tình huống của đứa bé thì nàng liền nhận ra không thích hợp. Hoàng Thượng người ở nhưng tâm không ở, trong ánh mắt kia rõ ràng sẽ không có bóng dáng của mình.

 

            Đương nhiên nàng sẽ không lật tẩy việc đó, mà chỉ ở bên cạnh sắm vai “Hiền thê từ mẫu” thôi, nói đến những hy vọng của mình với đứa nhỏ trong tương lai, rồi hết thảy mọi thứ cần chuẩn bị.

 

             “Hoàng Thượng, Ngài hy vọng trong bụng nô tỳ sẽ là Hoàng nhi hay là Công chúa?”

 

             “Thế nào cũng tốt.” Hàn Canh không yên lòng trả lời.

 

             “Nô tỳ hy vọng là Hoàng nhi, như vậy có thể thay Hoàng Thượng ngăn miệng đám đại thần kia.” Nói là nói như thế, nhưng kỳ thật trong lòng nàng ta vẫn luôn có dã tâm.

 

             “Ừ…” Hàn Canh chỉ hời hợt ừ một tiếng mà không đáp lời.

 

            Nhìn Hàn Canh như vậy, tuy mặt ngoài Thục phi không để lộ ra ghen tuông nhưng trong đáy lòng nàng ta đã phẫn hận, bất bình cực kỳ. Nàng ta thật không rõ, tên nam phi không thể sinh con ngoại trừ cái vỏ bên ngoài kia thì rốt cuộc còn có gì tốt!

 

            Nhưng là, nếu Hoàng Thượng càng để ý hắn đến như thế, vậy thì nàng sẽ đem hắn diệt trừ tận gốc, khiến cho hắn vĩnh viễn biến mất trước mắt Hoàng Thượng.

 

            Hàn Canh không phát hiện được suy nghĩ của nàng ta, liền ở lại Vĩnh Chuyện cung cả một ngày. Hắn không dám tới Lân Chỉ cung bởi lẽ hắn không biết nên đối mặt với Kim Hi Triệt như thế nào. Tới ban đêm, hắn cũng lấy cớ “hôm nay mệt nhọc” để đẩy đi việc tìm người hầu ngủ, hắn phải suy nghĩ lại thật kĩ xem nên làm sao.

 

            Một ngày còn chưa nghĩ ra biện pháp giải quyết là một ngày Hàn Canh còn chưa dám đi gặp Kim Hi Triệt. Nhưng chuyện cảm tình này khi đã bắt đầu thì không có khả năng giải quyết trong ngày một ngày hai, cho nên đã một tuần qua, Hàn Canh vẫn không tới tìm Kim Hi Triệt.

 

            Tình huống này ở trong mắt mọi người rõ ràng trở thành — Thần phi nương nương thất sủng!

 

            Thậm chí đến ngay cả Tiểu An tử cùng Kiều Dương đều mơ hồ cảm thấy điều đó, nhưng bọn họ không ai dám nhắc tới nó trước mặt Kim Hi Triệt, vì họ biết, dường như thân thể Kim Hi Triệt lúc này đã không còn chịu nổi kích thích nào nữa.

 

            Từ sau ngày Hàn Canh rời đi, cơ thể Kim Hi Triệt không biết đã xảy ra chuyện gì mà còn trở nên suy yếu hơn cả lúc trước, bệnh đau đầu cũng càng ngày càng nặng. Hiện tại, mỗi ngày cậu ta đều ngủ đến gần trưa rồi mới thức dậy tính toán sổ sách, nhưng tới khi mặt trời lặn sẽ lại cảm thấy mệt nhọc buồn ngủ, có khi trực tiếp nhoài người ngủ trên bàn.

 

            Lo Lắng cho sức khỏe của Chủ nhân, Kiều Dương nhiều lần muốn đi tìm Hoàng Thượng để tuyên Ngự y nhưng đều bị Kim Hi Triệt ngăn lại.

 

             “Không cần đến quấy rầy Hoàng Thượng, hiện tại hắn đang hưởng thụ hạnh phúc trời ban rồi!”

 

            Đây là lý do duy nhất của Kim Hi Triệt.

 

            Dưới tình huống bất đắc dĩ như thế, Kiều Dương cùng Tiểu An tử chỉ có thể mỗi ngày đem một ít trong chỗ dược liệu còn lại không nhiều lắm kia đi sắc cho Chủ nhân dùng, nhưng cuối cùng chỗ dược liệu này cũng sẽ hết, đến lúc đó…Không dám tưởng tượng thêm, mà bọn họ lại không thể vi phạm hy vọng của Chủ nhân, nên điều họ có thể làm duy nhất lúc này là ngày đêm cầu nguyện Hoàng Thượng giá lâm.

 

 

 

 

            Nhưng dường như hết thảy luôn không như người ta mong muốn, cuối cùng có một ngày, cửa Lân Chỉ cung bị mở ra, nhưng người tới không phải Hoàng Thượng mà là người đã mang thai — Thục phi, theo sau nàng ta còn có Hiền phi cùng mấy người bảo mẫu.

 

            Phiền toái đến đây!

 

            Từ lúc vừa thấy bọn họ, trong lòng Kiều Dương đã có dự cảm xấu.

 

            Hiện tại Hoàng Thượng không ở, Thục phi đã sớm bỏ đi mặt nạ đoan trang, hào phóng thường ngày. Trong con ngươi của nàng ta giờ chỉ còn lộ vẻ gian giảo tính kế, ánh mắt đó Kiều Dương thực sự rất quen thuộc, tuy rằng cảm thấy Chủ nhân của mình không dễ bị người bắt nạt, nhưng lấy sức khỏe hiện tại của Chủ nhân, sợ là không đấu lại được hai người đàn bà kiêu ngạo này, hơn nữa…

 

            Hơi liếc mắt nhìn qua cái bụng hơi hở ra của Thục phi, những sầu lo trong lòng Kiều Dương càng trở nên nặng nề.

 

             “Bổn cung phải gặp chủ nhân của các ngươi, còn không mau vào thông báo?” Thục phi lạnh lùng thốt.

 

            “Thục phi nương nương, chủ nhân thân thể hiện giờ không khoẻ, liệu có thể…”

 

            “Ba!”

 

            Kiều dương thử từ trối, nhưng nói vẫn chưa xong đã bị một bảo mẫu bên cạnh Thục phi quăng một cái tát.

 

             “Đồ không biết sống chết, dám vô lý như thế với nương nương, cũng không xem thân phận của mình là gì!” Dứt lời, mụ bảo mẫu kia lại chuẩn bị giáng xuống một cái tát.

 

            Đúng lúc này, Kim Hi Triệt kịp thời chạy ra, trên người chỉ kịp khoác thêm một tấm áo mỏng, búi tóc có chút tán loạn là bởi khi nãy gục trên bàn ngủ, nhưng động tĩnh phía ngoài khiến cậu ta bừng tỉnh.

 

            Lần gặp nhau này khiến Thục phi cùng Hiền phi có chút ngoài ý muốn, bởi vì hình như Kim Hi Triệt đã không còn là Thần phi tuyệt sắc nghiêng nước nghiêng thành như trước. Sắc mặt tái nhợt lộ vẻ ốm yếu, cả người cũng gầy đi rất nhiều, còn bị ho khan từng cơn như thể đang mắc bệnh gì đó.

 

            Có chút ghê tởm lùi ra phía sau, Thục phi lấy ống tay áo che mặt nói: “A nha nha, sao mới mấy ngày không thấy, Thần phi liền trở nên tiều tụy không chịu nổi như vậy?”

 

             “Đúng vậy a, vốn dĩ chúng ta còn đang nghĩ dung mạo của Thần phi có thể so với tiên giáng trần, đang muốn tới thưởng thức một chút, sao giờ lại thành bộ dạng này?”

 

            Đám đàn bà chết tiệt này!

 

            Ôm lấy nửa bên mặt bị tát khi nãy, Kiều Dương đang muốn phản bác thì bị Kim Hi Triệt kéo lại.

 

             “Khụ khụ, các nương nương quan tâm như vậy thật khiến Hi Triệt cảm kích!”

 

            Nhìn thấy Kim Hi Triệt thong thả như vậy, Thục phi hướng đám bảo mẫu bên cạnh ra hiệu, đám bảo mẫu kia nhận lệnh xong liền ỷ vào thân phận của mình mà lôi Tiểu An tử cùng Kiều Dương đi xuống, chỉ còn lưu lại ba vị nương nương ở trong điện.

 

            Kim Hi Triệt không biết các nàng muốn gì, đang định lên tiếng hỏi thì lại bị Thục phi nhanh miệng cướp lời.

 

            Chỉ thấy nàng ta một tay đỡ lấy bụng mình, rồi ngẩng cao đầu lên nói: “Thần phi, Bổn cung hôm nay chính là muốn tìm ngươi tính sổ!”

 

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 45 other followers