Tiền đồ vô lượng
Sắc Như Không
Tên gốc : Tiền đồ vô lượng – 钱途无量
Tác giả bản gốc : Sắc Như Không (色如空)
Thể loại : Đam mỹ, cổ trang, cung đình, khổ tận cam lai, hài.
Tình trạng : Đã kết thúc .
Link gốc tiếng Trung : http://ss123456.blog126.fc2.com/blog-entry-1388.html
Link đọc QT Hán Việt : http://www.wattpad.com/366497-ti%E1%BB%81n-%C4%91%E1%BB%93-v%C3%B4-l%C6%B0%E1%BB%A3ng-s%E1%BA%AFc-nh%C6%B0-kh%C3%B4ng?p=1
WARN:
1.Bản convert hoàn toàn không có tính chất thương mại, cạnh tranh.
2.Bản convert này vẫn chưa nhận được sự cho phép của tác giả chính người Trung Quốc .
3. Vì là bản edit đã thay đổi tên nhân vật chính nên mong rằng không ai mang bản edit này post ở bất kì trang web nào khác.
4. Nếu fan thuần túy nào của đam mỹ đọc được bản edit này thì cho mình xin dập đầu tạ lỗi trước nhé!
Chương 28
Sau khi Hàn Canh rời đi, Kim Hi Triệt đột nhiên nhẹ nhàng thở ra. Kỳ thực cậu đã rất lo rằng Hàn Canh sẽ lấy thân phận Hoàng đế mệnh lệnh cậu nghe lời. Nếu vậy, cậu không thể không theo.
Nằm ở trên giường, nửa người dưới đau đớn khiến Kim Hi Triệt không muốn cử động, cho nên cậu vẫn chỉ duy trì một tư thế nằm không thay đổi.
Chuyện đêm qua làm cậu trở tay không kịp, hết thảy nhanh đến khó tin, khiến Kim Hi Triệt sợ hãi. Cậu cũng không phải anh hùng hào kiệt gì đứng trước núi băng mặt không đổi sắc, cậu chỉ là con trai của một người thương nhân bình thường mà thôi. Có thể ẩn nhẫn, có thể bình tĩnh được cũng là do tính cách dồn nén mà thành, nhưng như vậy không có nghĩa là cậu không thấy sợ hãi.
Lần đầu tiên hầu hạ Hoàng Thượng bị cho dùng thuốc so với trong tưởng tượng của cậu hoàn toàn bất đồng. Nếu khi trước hầu ngủ chỉ là một khái niệm mơ hồ với Kim Hi Triệt thì hiện tại cậu đã hoàn toàn hiểu được tất cả.
Trước kia, cậu đã từng cho là hai người đàn ông ở cùng một chỗ sẽ chẳng có việc gì, đàn ông không như đàn bà, sẽ không mất đi trinh tiết, cũng không mang thai. Cho dù hai người có xảy ra quan hệ thì sau khi mọi thứ chấm dứt, cuộc sống hẳn là sẽ bình thường trở lại. Nhưng cậu đã sai lầm rồi, quan hệ thể xác là một quan hệ vô cùng kỳ diệu, khi thân thể kết hợp sẽ mang đến một liên kết vô hình, đem hai người trói buộc cùng một chỗ, đó sẽ là mối ràng buộc không thể nào đào thoát, bởi lẽ thân thể của họ đã từng cùng hòa làm một!
Thật đáng buồn, cũng thực đáng tiếc, chuyện tới nước này cậu mới nhìn rõ hết thảy, mà tình huống đã vượt quá sức dự đoán của cậu.
Về sau, cậu nên làm thế nào cho phải đây?
Suy nghĩ như vậy cũng mất cả một ngày, đảo mắt sắc trời đã tới lúc chạng vạng, nhưng Hàn Canh không giữ đúng hẹn quay lại. Tiểu An tử cùng Kiều Dương trở về hiểu được mọi việc, chỉ im lặng đi đun nước ấm để Kim Hi Triệt tắm rửa, thay quần áo.
Không thấy Hàn Canh, trong lòng Kim Hi Triệt có chút mất mác, nhưng cậu cũng không nói gì, chỉ mệt mỏi ngồi trong bồn tắm hỏi ra: “Tối nay Hoàng Thượng đi đâu?”
Tiểu An tử đang ở cạnh hầu hạ, nghe cậu ta hỏi thế cũng thấy hơi kinh hoàng, hắn nhẹ giọng trả lời: “Dạ thưa Chủ nhân, Hoàng Thượng…Cả ngày nay vẫn đều ở Vĩnh Chuyện cung.”
“Vậy sao…” Đúng rồi, phải làm cha thôi!
Một cảm giác ủ rũ khôn kể bao trùm lấy tâm trí, hơi thấy khó chịu Kim Hi Triệt lên giường nằm nghỉ ngơi. Đợi Tiểu An tử cùng Kiều Dương đều lui ra, cậu mới đem cả người mình cuộn tròn lại trong chăn bông, vừa nhớ tới việc đêm qua, cả thân thể liền không kiềm chế được mà phát run.
Không ai trấn an, chẳng có lấy một người an ủi, nỗi cô đơn cùng bóng tối đang vây lấy cơ thể cậu, dù đã quen một mình gánh vác mọi thứ nhưng giờ phút này Kim Hi Triệt lại thấy lẻ loi vô cùng.
Cậu không hề kiên cường, dẻo dai như mọi người từng nghĩ, nếu có thể, cậu cũng hy vọng sẽ có một ai đó bên cạnh những lúc cậu cảm thấy bất lực với chính mình. Có điều, hy vọng đó chưa bao giờ thành hiện thực, qua bao nhiêu sinh nhật vẫn đều là như thế…
Hàn Canh ở Vĩnh Chuyện cung, trên danh nghĩa là tới làm bạn Thục phi cùng con mình, nhưng chỉ có chính hắn mới rõ, trái tim hắn đã sớm không có đường lui, chiếm giữ trong lòng hắn chỉ có hình bóng của một mình Kim Hi Triệt mà thôi.
Khuôn mặt, thân thể, giọng nói cùng với tiếng khóc hô của người ấy…Từng hình ảnh đêm qua vẫn bồi hồi thật lâu trong tâm trí hắn không chịu tan đi, thời điểm đó, Kim Hi Triệt cực kì quyến rũ đến say lòng người, cả đám mỹ nhân Hậu cung này cũng không bằng một cái liếc mắt ngoái đầu nhìn lại của cậu ấy, đúng thật là “Ngoái đầu nhìn lại cười trăm mị sinh, lục cung phấn đại vô nhan sắc.” (nghĩa tương đương câu đằng trước). Đến ngay cả hiện tại, dù Thục phi vốn trước đây luôn được xem là thiên kiều bá mị ở trước mặt, Hàn Canh vẫn chẳng hề có một chút cảm giác.
Thục phi cũng không ngu xuẩn, theo sáng hôm nay, lúc Hoàng Thượng vội vội vàng vàng đi vào tẩm cung của nàng hỏi tình huống của đứa bé thì nàng liền nhận ra không thích hợp. Hoàng Thượng người ở nhưng tâm không ở, trong ánh mắt kia rõ ràng sẽ không có bóng dáng của mình.
Đương nhiên nàng sẽ không lật tẩy việc đó, mà chỉ ở bên cạnh sắm vai “Hiền thê từ mẫu” thôi, nói đến những hy vọng của mình với đứa nhỏ trong tương lai, rồi hết thảy mọi thứ cần chuẩn bị.
“Hoàng Thượng, Ngài hy vọng trong bụng nô tỳ sẽ là Hoàng nhi hay là Công chúa?”
“Thế nào cũng tốt.” Hàn Canh không yên lòng trả lời.
“Nô tỳ hy vọng là Hoàng nhi, như vậy có thể thay Hoàng Thượng ngăn miệng đám đại thần kia.” Nói là nói như thế, nhưng kỳ thật trong lòng nàng ta vẫn luôn có dã tâm.
“Ừ…” Hàn Canh chỉ hời hợt ừ một tiếng mà không đáp lời.
Nhìn Hàn Canh như vậy, tuy mặt ngoài Thục phi không để lộ ra ghen tuông nhưng trong đáy lòng nàng ta đã phẫn hận, bất bình cực kỳ. Nàng ta thật không rõ, tên nam phi không thể sinh con ngoại trừ cái vỏ bên ngoài kia thì rốt cuộc còn có gì tốt!
Nhưng là, nếu Hoàng Thượng càng để ý hắn đến như thế, vậy thì nàng sẽ đem hắn diệt trừ tận gốc, khiến cho hắn vĩnh viễn biến mất trước mắt Hoàng Thượng.
Hàn Canh không phát hiện được suy nghĩ của nàng ta, liền ở lại Vĩnh Chuyện cung cả một ngày. Hắn không dám tới Lân Chỉ cung bởi lẽ hắn không biết nên đối mặt với Kim Hi Triệt như thế nào. Tới ban đêm, hắn cũng lấy cớ “hôm nay mệt nhọc” để đẩy đi việc tìm người hầu ngủ, hắn phải suy nghĩ lại thật kĩ xem nên làm sao.
Một ngày còn chưa nghĩ ra biện pháp giải quyết là một ngày Hàn Canh còn chưa dám đi gặp Kim Hi Triệt. Nhưng chuyện cảm tình này khi đã bắt đầu thì không có khả năng giải quyết trong ngày một ngày hai, cho nên đã một tuần qua, Hàn Canh vẫn không tới tìm Kim Hi Triệt.
Tình huống này ở trong mắt mọi người rõ ràng trở thành — Thần phi nương nương thất sủng!
Thậm chí đến ngay cả Tiểu An tử cùng Kiều Dương đều mơ hồ cảm thấy điều đó, nhưng bọn họ không ai dám nhắc tới nó trước mặt Kim Hi Triệt, vì họ biết, dường như thân thể Kim Hi Triệt lúc này đã không còn chịu nổi kích thích nào nữa.
Từ sau ngày Hàn Canh rời đi, cơ thể Kim Hi Triệt không biết đã xảy ra chuyện gì mà còn trở nên suy yếu hơn cả lúc trước, bệnh đau đầu cũng càng ngày càng nặng. Hiện tại, mỗi ngày cậu ta đều ngủ đến gần trưa rồi mới thức dậy tính toán sổ sách, nhưng tới khi mặt trời lặn sẽ lại cảm thấy mệt nhọc buồn ngủ, có khi trực tiếp nhoài người ngủ trên bàn.
Lo Lắng cho sức khỏe của Chủ nhân, Kiều Dương nhiều lần muốn đi tìm Hoàng Thượng để tuyên Ngự y nhưng đều bị Kim Hi Triệt ngăn lại.
“Không cần đến quấy rầy Hoàng Thượng, hiện tại hắn đang hưởng thụ hạnh phúc trời ban rồi!”
Đây là lý do duy nhất của Kim Hi Triệt.
Dưới tình huống bất đắc dĩ như thế, Kiều Dương cùng Tiểu An tử chỉ có thể mỗi ngày đem một ít trong chỗ dược liệu còn lại không nhiều lắm kia đi sắc cho Chủ nhân dùng, nhưng cuối cùng chỗ dược liệu này cũng sẽ hết, đến lúc đó…Không dám tưởng tượng thêm, mà bọn họ lại không thể vi phạm hy vọng của Chủ nhân, nên điều họ có thể làm duy nhất lúc này là ngày đêm cầu nguyện Hoàng Thượng giá lâm.
Nhưng dường như hết thảy luôn không như người ta mong muốn, cuối cùng có một ngày, cửa Lân Chỉ cung bị mở ra, nhưng người tới không phải Hoàng Thượng mà là người đã mang thai — Thục phi, theo sau nàng ta còn có Hiền phi cùng mấy người bảo mẫu.
Phiền toái đến đây!
Từ lúc vừa thấy bọn họ, trong lòng Kiều Dương đã có dự cảm xấu.
Hiện tại Hoàng Thượng không ở, Thục phi đã sớm bỏ đi mặt nạ đoan trang, hào phóng thường ngày. Trong con ngươi của nàng ta giờ chỉ còn lộ vẻ gian giảo tính kế, ánh mắt đó Kiều Dương thực sự rất quen thuộc, tuy rằng cảm thấy Chủ nhân của mình không dễ bị người bắt nạt, nhưng lấy sức khỏe hiện tại của Chủ nhân, sợ là không đấu lại được hai người đàn bà kiêu ngạo này, hơn nữa…
Hơi liếc mắt nhìn qua cái bụng hơi hở ra của Thục phi, những sầu lo trong lòng Kiều Dương càng trở nên nặng nề.
“Bổn cung phải gặp chủ nhân của các ngươi, còn không mau vào thông báo?” Thục phi lạnh lùng thốt.
“Thục phi nương nương, chủ nhân thân thể hiện giờ không khoẻ, liệu có thể…”
“Ba!”
Kiều dương thử từ trối, nhưng nói vẫn chưa xong đã bị một bảo mẫu bên cạnh Thục phi quăng một cái tát.
“Đồ không biết sống chết, dám vô lý như thế với nương nương, cũng không xem thân phận của mình là gì!” Dứt lời, mụ bảo mẫu kia lại chuẩn bị giáng xuống một cái tát.
Đúng lúc này, Kim Hi Triệt kịp thời chạy ra, trên người chỉ kịp khoác thêm một tấm áo mỏng, búi tóc có chút tán loạn là bởi khi nãy gục trên bàn ngủ, nhưng động tĩnh phía ngoài khiến cậu ta bừng tỉnh.
Lần gặp nhau này khiến Thục phi cùng Hiền phi có chút ngoài ý muốn, bởi vì hình như Kim Hi Triệt đã không còn là Thần phi tuyệt sắc nghiêng nước nghiêng thành như trước. Sắc mặt tái nhợt lộ vẻ ốm yếu, cả người cũng gầy đi rất nhiều, còn bị ho khan từng cơn như thể đang mắc bệnh gì đó.
Có chút ghê tởm lùi ra phía sau, Thục phi lấy ống tay áo che mặt nói: “A nha nha, sao mới mấy ngày không thấy, Thần phi liền trở nên tiều tụy không chịu nổi như vậy?”
“Đúng vậy a, vốn dĩ chúng ta còn đang nghĩ dung mạo của Thần phi có thể so với tiên giáng trần, đang muốn tới thưởng thức một chút, sao giờ lại thành bộ dạng này?”
Đám đàn bà chết tiệt này!
Ôm lấy nửa bên mặt bị tát khi nãy, Kiều Dương đang muốn phản bác thì bị Kim Hi Triệt kéo lại.
“Khụ khụ, các nương nương quan tâm như vậy thật khiến Hi Triệt cảm kích!”
Nhìn thấy Kim Hi Triệt thong thả như vậy, Thục phi hướng đám bảo mẫu bên cạnh ra hiệu, đám bảo mẫu kia nhận lệnh xong liền ỷ vào thân phận của mình mà lôi Tiểu An tử cùng Kiều Dương đi xuống, chỉ còn lưu lại ba vị nương nương ở trong điện.
Kim Hi Triệt không biết các nàng muốn gì, đang định lên tiếng hỏi thì lại bị Thục phi nhanh miệng cướp lời.
Chỉ thấy nàng ta một tay đỡ lấy bụng mình, rồi ngẩng cao đầu lên nói: “Thần phi, Bổn cung hôm nay chính là muốn tìm ngươi tính sổ!”